CHỜ NHAU CÕI HOA VÀNG
Tôi muốn một lần tiễn chân em
Nhìn phi cơ chở theo em rời phi đạo
Mây xám bay bềnh bồng trời vừa tan cơn bão
Buồn trong nhau day dứt nỗi chia xa
Mai bên kia đã ngăn cách sơn hà
Trời chia biệt ngút ngàn niềm thương nhớ
Bao hoài niệm nơi miền cao đất đỏ
Ấp ủ trong tim hình bóng một người
Non nước bên này chơi vơi chơi vơi
Dã quỳ vẫn vàng vạt đồi mơ mộng
Hồn anh đây như đang còn rung động
Khi cầm tay em ngắm một miền hoa
Trong sương mờ miền cao lạnh nhạt nhòa
Phố lặng thầm nhớ người đi viễn xứ
Thương quá mà những dấu chân tình sử
Len lén qua hồn se sắt niềm yêu
Non nước bên này phiêu diêu phiêu diêu
Đông như ướm vào bầu trời mây xám
Cơn rét mùa xua buồn về ảm đạm
Câu thơ co ro thương tưởng tình nhân
Đất như cao lên mây xuống thật gần
Tôi cũng chợt thấy mình như đơn độc
Nhớ một lần rời tôi em muốn khóc
Mắt rưng rưng xao xác lệ chực trào
Tôi muốn tiễn chân em rời miền cao
Tiễn chân em đi mà luôn mong đợi
Khi em đi khi lòng tôi chới với
Trong mênh mông chờ đợi một người về

Nhận xét
Đăng nhận xét