CHUYỆN MỘT ĐÔI TÌNH NHÂN
Đêm nay
Em về qua phố
Nghe con đường vắng thì thầm nho nhỏ
Chuyện một đôi tình nhân
Mùa đông mây sà xuống thấp thật gần
Gió mang theo mình cơn rét
Se se vào da thịt
Chạm vào nỗi cô đơn
Phải như mình gần hơn
Phải như với tay có thể chạm được hình hài ước muốn
Phải như ta níu lại được tuổi đời này đã muộn
Phải như ta có thể ở bên nhau
Thì sẽ nguôi ngoai nỗi đau
Thường rúc ráy trong con tim trơ trọc
Yêu thương sẽ như nước biển xát vào thân trai hóa ngọc
Hóa nhớ, hóa thương thành mộng tinh khôi
Tóc ta giờ đã trắng như vôi
Như mây chiều bàng bạc
Mai có về nẻo khác
Biết có còn nhớ nhau?
Lời yêu nhạt nhàu
Có theo đi về miên viễn?
Con đường vắng có còn kể chuyện
Về một đôi tình nhân?

Nhận xét
Đăng nhận xét