GHÉ QUA MIỀN DÃ QUỲ VÀNG



Em nhắn em ngày mai em lên xe
Có lẽ anh sẽ trông mong chờ đợi
Cố đô giờ đang mùa lụt lội 
Thành quách trầm tư dưới mưa lạnh đầu đông

Nước đã tràn qua đôi bờ dòng sông

Con đường đến trường bì bõm tiếng đùa vui thơ dại
Bầy con nít trần truồng mê mải 
Với trò chơi té nước rượt đuổi nhau

Nhiều năm rồi em quay lưng bỏ lại phía sau

Bao nhiêu kỷ niệm ân tình nơi quê cũ
Đền đài lặng buồn bên Hương giang núi Ngự
Bóng kinh kỳ thấp thoáng thuở ngàn xưa

Tuổi học trò ngày hai buổi đón đưa

Con đường nên thơ ai che nghiêng nón lá
Tà áo dài trắng tinh khôi đi về Vĩ dạ 
Bến Vân lâu người đứng ngóng đò qua

Áo choàng vai ngắm bóng chiều tà 

Như lữ khách phương xa quay về nơi xứ sở
Bao năm phiêu dạt ngút ngàn trùng dương sóng vỗ
Lòng khôn nguôi nỗi nhớ cố hương 

Ngày mai em rời bước đất mẹ yêu thương

Ghé lại bên anh miền mộng mơ viễn xứ 
Nơi chân trời anh chờ mong nhớ
Nơi mùa sang rạo rực dã quỳ vàng...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CHO EM NGÀY LỄ TÌNH NHÂN