RÉT MƯỚT MÙA ĐÔNG
Mùa đông như đã già
Sương bạc rơi trên mái tóc
Bờ vai hết rồi ngà ngọc
Tạ từ những tuổi đời để mà buông xuôi
Hình bóng em và tôi
Không còn về cùng trong gió
Cơn rét đem giọt sương đậu trên ngọn cỏ
Con dế mèn buồn đành thôi không gáy rủ rê nhau
Tiếng đàn guitar nối vào nhau
Những phím ưu tư loang vào đêm trăn trở
Mỏi mòn ngực phập phồng nhịp thở
Thao thức với muộn phiền
Mưa bụi hắt hiu bên hiên
Con chó rét mướt tru lên nghe não nuột
Ẩn mình trong bóng đêm là móng vuốt
Vươn ra cào cấu xây xước tâm linh
Mùa đông ngồi lắng nghe tiếng tụng kinh
Tiếng chuông mõ trôi trong đêm lặng lẽ
Niềm giác ngộ thức dậy trong hồn he hé
Mở lòng hướng tới cõi Thiền
Xa xăm một miền
Lá ngủ, hoa cũng ngủ, buồn vui cũng ngủ
Cả thiên hà vũ trụ
Cũng vô sắc vô âm
Muôn vật lặng câm
Muôn loài vô hình vô tướng
Từ bi vô lượng
Vô ngã tùy duyên

Nhận xét
Đăng nhận xét