AI TRONG CÕI HỒN ANH?


Anh phải biết em buồn thật rồi
Anh đừng đòi cầm tay em nữa

Em xin anh từ nay đừng hứa
Hứa bao nhiêu em cũng không tin

Anh quay mặt đi anh đừng nhìn
Nhìn vào mắt làm em khó chịu
Anh đừng nói nỉ non xoa dịu
Cho nỗi lòng em lại thêm đau

Từ hôm nay cho đến ngày sau
Em chẳng thèm nhờ xoa lưng ngủ
Khi anh buồn thì anh đừng rủ
Em nằm nghe tâm sự của anh

Nếu em giận em trách trời xanh
Giận cõi lòng em hay nông nổi
Em đâu hay người ta gian dối
Người ta say mà nói không say

Người say nắng thì có đâu hay?
Người yêu thương đắng lòng xa xót
Ái tình sao cứ như quả ngọt
Men lên hương rượu quá nồng nàn

Thôi anh đừng có mãi dối gian
Cứ vờ vĩnh vô tâm hoài nhé
Em đâu có còn như cô bé
Của ngày xưa cắp sách đến trường

Thôi từ nay đừng nói yêu thương
Nghe nhói đau cõi hồn em đó
Em chẳng muốn anh hoài bày tỏ
Em thêm buồn uất ức không nguôi

Giờ là em đã hiểu anh rồi
Tự trách em yêu chàng thi sĩ
Hồn lãng mạn nên nhiều thi vị
Lắm đắm say quyến rũ nàng thơ

Anh cứ như một gã lơ mơ
Cứ thẫn thờ vào ra trăng gió
Cứ bâng khuâng vui cùng hoa cỏ
Đời nhẹ tênh một nẻo hồn nhiên

Anh đừng gọi em là cô tiên
Ngọt ngào chi cho em hờn trách
Em chỉ muốn phải là minh bạch
Em hay ai trong cõi hồn anh?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CHO EM NGÀY LỄ TÌNH NHÂN